
Hôm trước mình đọc được một câu khiến mình suy nghĩ rất nhiều:
> "Một sản phẩm tốt không chỉ tạo ra giá trị bằng công năng. Nó còn tạo ra giá trị bằng cảm xúc."
Là một lập trình viên, trước đây mình cũng luôn nghĩ sản phẩm tốt là sản phẩm giải quyết được vấn đề.
Nó phải nhanh hơn.
Tiện hơn.
Giúp người dùng tiết kiệm thời gian hơn.
Nhưng càng làm sản phẩm, mình càng nhận ra một điều:
Người dùng không quay lại chỉ vì sản phẩm hữu ích. Họ quay lại vì họ có cảm xúc với nó.
Nhìn vào những sản phẩm lớn, điều này càng rõ hơn. Discord có Nitro với avatar decoration, profile effect, emoji độc quyền... Những tính năng này không giúp người dùng chat nhanh hơn hay làm việc hiệu quả hơn. Tương tự, skin trong game cũng không giúp người chơi mạnh hơn hay thắng dễ hơn. Vậy tại sao hàng triệu người vẫn sẵn sàng bỏ tiền? Vì chúng mang lại cảm giác được thể hiện bản thân, tạo niềm vui và khiến người dùng muốn mở ứng dụng thêm một lần nữa. Giá trị đó không nằm ở công năng, mà nằm ở cảm xúc.
Đó cũng là lý do mình thay đổi Taskflow.
Ban đầu, Taskflow chỉ là một chiếc Pomodoro Timer.
Bấm Start.
Đếm ngược.
Hết giờ.
Lặp lại.
Nó làm đúng chức năng của mình, nhưng cũng... chỉ có vậy.
Sau một thời gian sử dụng, mình nhận ra việc học với một bộ đếm thời gian khá khô khan. Mỗi phiên học giống hệt phiên trước, không có cảm giác tiến bộ hay tương tác.
Thế là mình bắt đầu thay đổi cách nghĩ.
Thay vì chỉ hỏi:
* Làm sao để timer chính xác hơn?
* Làm sao để giao diện đẹp hơn?
* Làm sao để thêm nhiều tính năng hơn?
Mình bắt đầu hỏi:
Làm sao để một phiên học trở nên thú vị hơn?
Vì thế Taskflow dần trở thành nhiều hơn một chiếc timer.
Trong lúc học, người dùng có thể tương tác với sản phẩm thay vì chỉ nhìn thời gian trôi đi. Mỗi phiên học không còn là những phút đếm ngược khô khan mà trở thành một trải nghiệm có nhịp điệu, có phản hồi và tạo cảm giác muốn bắt đầu thêm một phiên nữa.
Về bản chất, timer vẫn là timer.
Nhưng trải nghiệm thì hoàn toàn khác.
Mình nghĩ đây là điều rất nhiều lập trình viên (bao gồm cả mình trước đây) dễ bỏ qua.
Chúng ta thường tập trung tối ưu công nghệ, hiệu năng và tính năng.
Trong khi người dùng lại nhớ đến cảm giác mà sản phẩm mang lại.
Một sản phẩm có thể không có thuật toán phức tạp nhất.
Nhưng nếu nó khiến người dùng mỉm cười, cảm thấy có động lực hoặc đơn giản là muốn quay lại vào ngày mai, thì đó cũng là một giá trị rất lớn.
Có lẽ đó là bài học lớn nhất mình rút ra gần đây:
Đừng chỉ thiết kế cho chức năng. Hãy thiết kế cho cảm xúc.




